Bài 6 — bài cuối trong series “Câu Chuyện Lịch Sử Trái Đất — Hành Trình Qua Các Chu Kỳ”.
Câu chuyện này dẫn chúng ta về đâu
Năm bài đã qua, chúng ta đã cùng đi qua một câu chuyện rất dài.
Bắt đầu từ Khoảng Không Vô Tận, khi chỉ có Đấng Tạo Hoá Taiowa trong “Tầng Cao”. Qua Thế giới thứ Nhất với Spider Woman hát những sinh vật vào tồn tại và Bài Ca Sáng Tạo biến trái đất thành nhạc cụ. Qua hai lần khép lại của các thế giới đầu, qua lửa và băng. Qua hai lục địa Kasskara và Talawitichqua chọn hai con đường khác nhau và sự chìm cuối cùng của Thế giới thứ Ba. Qua ba cách di cư đến châu Mỹ — Khiên Bay, lưng đại bàng, thuyền — đến Titicaca, Palatquapi với Trường Học Vĩ Đại, và cuối cùng là sự định cư tại Oraibi.
Bây giờ — bài cuối — chúng ta đến phần mà người Hopi nói về thời đại của chính mình.
Người Hopi không kể câu chuyện này như một bài học lịch sử. Họ kể nó như một tấm gương — và mời người nghe tự nhìn vào, tự rút ra ý nghĩa cho riêng mình. Có thể bạn sẽ thấy một mô thức đang lặp lại. Có thể bạn sẽ thấy điều gì khác. Cả hai đều ổn.
Trong những trang cuối cuốn sách của mình, White Bear chia sẻ những gì ông cảm nhận:
“Người Hopi chúng tôi nhận ra (trong các sự kiện của thời hiện tại), những điều tương tự đã xảy ra vào cuối Thế giới thứ ba hiện đang lặp lại. Chúng ta thấy những gì đang diễn ra trên thế giới này, tham nhũng, giết chóc, và chúng ta biết rằng thế giới đang đi đúng hướng với sự hủy diệt của chính nó. […] Chúng tôi Hopi biết.”
Đây là giọng của ông — của một trưởng lão đã sống đến tuổi 85 và đã chứng kiến nhiều. Bạn có thể đồng ý hay không đồng ý với điều ông cảm nhận. Bài này không cố thuyết phục bạn theo hướng nào. Nó chỉ kể lại — qua bài hát Huck’ovi, qua những liên tưởng của các trưởng lão Hopi, và qua lời mời gọi cuối cùng — để bạn tự ngồi với câu chuyện và lắng nghe điều gì rung động bên trong.
Huck’ovi — Thành phố Lộng Gió
Có một câu chuyện mà White Bear nói ông đã “nghe rất nhiều lần — kể từ thời thơ ấu”. Đây là câu chuyện về một ngôi làng tên Huck’ovi — “Thành phố Lộng Gió” — được xây dựng trên mesa kế bên Oraibi, ngay bên kia vùng đất thấp.
Huck’ovi được thành lập bởi tộc Trán — một trong ba tộc liên quan đến nhiệt và năng lượng. Theo thứ tự sức mạnh, ba tộc này là: Hỏa tộc, Tộc Mặt Trời, và Tộc Trán. Vị thần cao nhất của họ là Machaqua — Cóc Sừng. Đây là lý do hình cóc sừng được khắc nhiều lần trên các bức tranh đá.
Theo White Bear:
“Chính sức nóng huỷ diệt và cũng chính sức nóng thanh lọc. Đó là lý do tại sao những gia tộc này rất quan trọng. […] Người của Hỏa tộc nổi tiếng với những gì họ đã làm với Thế giới thứ nhất: họ đã phá huỷ nó.”
Đến một thời điểm, người dân Huck’ovi không tuân theo trưởng làng nữa:
“Đã đến lúc người dân trong làng không theo được trưởng làng của họ. Mọi chuyện trở nên thực sự tồi tệ — có sự bất tuân và mọi người ngừng phản hồi lại cảnh sát trưởng. Theo một quy tắc cũ, cách duy nhất để khắc phục tình trạng này là từ bỏ và phá hủy ngôi làng.”
Đây là một quy tắc cổ. Khi một cộng đồng đã đi quá xa con đường thật, không thể sửa chữa, phải bỏ và phá huỷ. Điều này đã xảy ra với Titicaca, với Palatquapi, với Casas Grande. Bây giờ, đến Huck’ovi.
Quá trình huỷ diệt được thực hiện qua một buổi lễ cuối cùng — kèm theo “vụ nổ và lửa”. Một số người không tin sẽ có nổ — nên ở lại. Tất cả những người khác rời đi trước.
White Bear mô tả buổi lễ chi tiết:
“Buổi lễ được thực hiện bởi ba mươi phụ nữ và ba mươi đàn ông. Mỗi người phụ nữ cầm trên tay một tấm bảng dệt. Trên tấm bảng đó là một đống bột ngô được gói chặt. Có một cái lỗ ở trung tâm của nó và xung quanh lỗ đó là hai vòng, một bằng hematit đỏ và một bằng hematit vàng. Trên thực tế, thứ màu vàng đó có thể là thứ gì đó liên quan đến uranium. Uranium đã được tái phát hiện cách đây vài năm ở phía tây của Hopi Land.”
Hãy ngồi với chi tiết này một lát. White Bear — viết bản thảo năm 1990 — tự hỏi liệu vật liệu màu vàng trong nghi lễ cổ xưa của tộc Trán có liên quan đến uranium hay không. Và uranium thật sự đã được phát hiện ở phía tây vùng đất Hopi vài năm trước đó. Ông không khẳng định gì cả — chỉ chia sẻ một liên tưởng đến với mình, từ một người đã suy ngẫm cả đời về câu chuyện của tổ tiên.
Khi nghi lễ được thực hiện:
“Một vụ nổ lớn và sức nóng dữ dội bùng lên ngay khi ngọn lửa chui xuống lỗ thủng trên các tấm bảng nghi lễ. Những người ở lại đã chết. Toàn bộ ngôi làng đã bị phá hủy. Thậm chí, một số người về sớm còn bị ảnh hưởng nắng nóng, phải nhờ người khác cõng.”
Sự kiện Huck’ovi, theo người Hopi, diễn ra hơn 3,000 năm trước. Họ vẫn giữ một bài hát về nó cho đến ngày nay. Và bài hát này, White Bear nói, mang một tầng nghĩa rộng hơn câu chuyện về một ngôi làng.
Bài hát tiên tri
Đây là bài hát Huck’ovi, trong bản dịch của White Bear:
Điều này đã được quyết định rằng điều này sẽ xảy ra, nó sẽ phải như vậy…
ngôi nhà của bạn sẽ bị bao phủ bởi ngọn lửa đỏ cuồn cuộn từ làng này sang làng khác, họ sẽ chạy đến nơi an toàn cho những người sống sót từ ngôi làng đã bị phá hủy…
Người ta đã quyết định rằng điều này sẽ xảy ra nó sẽ phải như vậy…
Hee-a hee-a hee-a (tiếng khóc nức nở của những đứa trẻ) những đứa trẻ sẽ được cõng trên lưng của những người cha đang tìm kiếm an toàn ở những ngôi làng khác nhưng họ sẽ không tìm thấy gì…
White Bear giải thích:
“Bài hát này được hát liên quan đến huyền thoại Huck’ovi nhưng nó mang ý nghĩa như một lời tiên đoán và cảnh báo về những điều sắp xảy ra với toàn thế giới. Ở đây trong khu vực của chúng tôi, chỉ có một ngôi làng bị phá hủy, và tất cả những người rời đi kịp thời đều được cứu. Nhưng bài hát cho bạn biết rằng mọi người (những người sống sót), sẽ đến ngôi làng tiếp theo — và ngôi làng tiếp theo — và ngôi làng tiếp theo — để được an toàn: nhưng họ sẽ không tìm thấy gì cả vì mọi thứ sẽ bị đốt cháy. Không có sự giúp đỡ ở bất cứ đâu.”
Có một chi tiết ở đây đáng dừng lại. Trong câu chuyện Huck’ovi gốc, người sống sót có thể tìm đến ngôi làng kế bên để được an toàn. Nhưng bài hát mở rộng hình ảnh: trong tương lai mà bài hát hướng đến, người chạy đi cũng “không tìm thấy gì”. Cảnh tượng được kể như một ngọn lửa lan rộng, không còn nơi che chở.
White Bear chia sẻ liên tưởng của ông về điều bài hát có thể đang nói tới:
“Đây là ngọn lửa sẽ huỷ diệt Thế giới thứ tư của chúng ta: nó không phải do chiến tranh nguyên tử gây ra. Điều này xuất phát từ một vũ khí điện mà các nhà khoa học ngày nay đang phát triển. Bạn không thể ngăn họ làm điều đó. Tôi không biết nó hoạt động như thế nào nhưng nó giống như gửi sóng vô tuyến từ một đài phát thanh; nó đi khắp mọi nơi.”
Đây là điều White Bear cảm nhận khi viết bản thảo năm 1990. Ông không nói nguyên văn của khoa học. Ông kể lại bằng ngôn ngữ của mình — một loại sóng “đi khắp mọi nơi”, không phải bom hạt nhân. Có những người đọc đoạn này và thấy nó liên hệ với một số công nghệ ngày nay; có những người chỉ thấy đó là cách một trưởng lão Hopi cố gắng dịch một hình ảnh cổ sang ngôn ngữ thời mình đang sống. Mỗi người tự cảm nhận.
Khi đặt hai bức tranh cạnh nhau
White Bear không dừng lại ở Huck’ovi. Ông kể tiếp về liên tưởng giữa thời đại ông đang sống và cuối Thế giới thứ Ba:
“Bây giờ chúng ta thấy những điều tương tự đang xảy ra giữa Atlantis và Kasskara — ngay trước khi Thế giới thứ ba bị huỷ diệt. Lý do khiến người Hopi lo lắng là vì chúng tôi biết điều gì sắp xảy ra.”
Trong một cuộc họp ở Shongopovi Kiva — nơi các trưởng lão Hopi gặp nhau — đã có một cuộc thảo luận dài về tình hình thế giới hiện đại. Cảm nhận chung của các trưởng lão được White Bear ghi lại:
“Chúng tôi biết con người chúng ta đã đạt đến điểm không thể quay lại.”
Và ông lặp lại lần nữa:
“Chúng tôi, người Hopi, biết rằng nhân loại đã đạt đến điểm không thể quay lại!”
“Điểm không thể quay lại” — người biên tập sách giải thích — là một thuật ngữ hàng không. Đó là thời điểm khi một chiếc máy bay đã cạn nhiên liệu cho phép quay trở lại. Buộc phải tiến về phía trước.
Đây là điều các trưởng lão Hopi cảm nhận khi nhìn vào thế giới hiện tại — và đặt nó cạnh câu chuyện họ đã giữ lại từ Thế giới thứ Ba. Bạn có thể đồng ý hay không. Nhưng có lẽ đáng lắng nghe điều một dòng truyền thống cổ — đã chứng kiến nhiều chu kỳ — đang muốn nói.
Khi nhìn vào thế giới hôm nay
Khi đặt câu chuyện Atlantis và Huck’ovi cạnh thế giới hiện đại, White Bear và các trưởng lão Hopi nhận ra một số nét chung. Đây là những gì họ nói — không như danh sách bằng chứng, mà như những liên tưởng đến với họ khi ngồi với câu chuyện cổ:
Khi nhìn vào câu chuyện Atlantis, ta thấy Pátuwvota — những “khiên làm bằng da sống” được làm bay trong không trung để tấn công thành phố và quay về nhanh đến mức không ai biết người tấn công đến từ đâu. Khi nhìn vào thế giới hôm nay, có những công cụ tương tự về nguyên lý: giết hoặc gây tổn hại ở khoảng cách xa, không nhìn thấy mặt người. White Bear thấy đây là một mẫu hình lặp lại.
Khi nhìn vào câu chuyện Kasskara cuối thời, ta thấy “mọi người muốn có địa vị và quyền lực, và họ muốn có được phần của mình”. White Bear thấy điều này quen thuộc — không cần chỉ tay vào ai. Mỗi người tự nhìn xung quanh và tự cảm nhận.
Có một cụm từ Hopi mà White Bear nhắc lại: “tìm kiếm trong máu”. Đây là điều mà — theo người Hopi — Đấng Tạo Hoá cấm con người làm. White Bear nói:
“Các nhà khoa học hiện đang cố gắng tạo ra sự sống một cách nhân tạo và một ngày nào đó sẽ tạo ra con người. Điều đó thuộc về cái mà chúng tôi gọi là tìm kiếm trong máu. Và để làm điều đó là không tốt!”
Đây là quan sát của ông. Có người sẽ đồng ý, có người sẽ không. Người Hopi không buộc ai phải tin theo.
Trong câu chuyện Huck’ovi, dấu hiệu cuối cùng trước khi làng được bỏ là “sự bất tuân và mọi người ngừng phản hồi lại cảnh sát trưởng”. White Bear liên hệ:
“Chỉ cần nghĩ về tất cả sự bất tuân ngày nay — và sự thiếu tôn trọng.”
Và có một mẫu hình sâu hơn tất cả — quên Đấng Tạo Hoá. Khi Sótuknang giao Thế giới thứ Hai cho người sống sót, lời ông nói thật giản dị: “Khi tôi không nghe thấy bạn ca ngợi Đấng Tạo Hóa của bạn, bạn sẽ biết rằng bạn đã quay trở lại với cái ác một lần nữa.” Người Hopi vẫn hát ca ngợi từ đỉnh đồi mỗi sáng. Nhưng họ tự hỏi: âm thanh chính của thế giới ngày nay là gì? Phần lớn không còn là tiếng hát ca ngợi. Đó là điều đáng để mỗi người ngồi với và tự cảm nhận.
Sự khác biệt quan trọng
Nhưng có một sự khác biệt quan trọng giữa lần này và các lần trước.
Mỗi lần Thế giới sụp đổ, chỉ có một số ít giữ con đường thật được cứu. Trong các thế giới trước, các nhà tiên tri và các trưởng lão giữ ký ức trong một nhóm nhỏ — Bear Clan, Coyote Clan, Người dân Hoà bình — và chính họ được di tản.
Lần này khác. Vì câu chuyện đang được kể ra với toàn thế giới.
White Bear viết:
“Bây giờ là lúc để chúng ta nói — nói lên sự thật về việc chúng ta là ai và tại sao chúng ta ở đây — hy vọng rằng một ngày nào đó, ai đó sẽ hiểu. Mặc dù tôi là người đang nói ở đây, nhưng đó là kiến thức Hopi mà bạn đang nhận được. […] Điều quan trọng là cả thế giới nhận được một cảnh báo. Có lẽ cảnh báo không đến quá muộn.”
Đây là một điểm chuyển ngoặt nhẹ nhàng nhưng quan trọng. Trong các Thế giới trước, các trưởng lão giữ bí mật — vì câu chuyện thiêng. Lần này, họ chọn kể ra. Có lẽ vì họ tin rằng những người sẽ bước qua ngưỡng cửa Thế giới thứ Năm chính là những người đang lắng nghe câu chuyện này — ở khắp nơi trên thế giới, không phân biệt dòng giống.
Frank Waters cũng đã làm điều này khi ông xuất bản The Book of the Hopi năm 1969 — với hợp tác của White Bear. Bản thảo của White Bear, cuốn The History of the Hopi From Their Origins In Lemuria, được hoàn thành 1990 với cùng mục đích. Vợ ông Naomi đã trao bản thảo này cho người khác trước khi qua đời.
Những hành động này — kể ra câu chuyện đã được giữ bí mật trong hàng nghìn năm — chính White Bear nói rằng đã làm ông bị một số đông người Hopi quay lưng:
“Anh ta bị coi là một kẻ nổi loạn, một kẻ phản bội, một nhà cách mạng — và khác thường giữa những người dân của anh ta. Gấu Trắng và Naomi bị một số lượng lớn người Hopi ghét bỏ vì đã tiết lộ bí mật của người Hopi cho thế giới bên ngoài.”
Nhưng ông đã được giao nhiệm vụ — không chỉ bởi các trưởng lão, mà bởi nhân vật mà ông gọi là “Master”: một người đàn ông ông gặp đêm khi đi bộ về nhà dưới ánh trăng tròn, người mà ông kết luận sau này là Chúa Giê-su. Master đã cảnh báo White Bear về Trân Châu Cảng và bom nguyên tử trước khi Thế chiến II xảy ra. Và Master đã giao cho White Bear sứ mệnh: trở thành cầu nối giữa xã hội hiện đại và nền văn minh cổ đại của người Hopi.
Đây là lý do câu chuyện được kể ra. Không phải để kích động sợ hãi. Không phải để khoe khoang một dòng truyền thống cổ. Mà vì White Bear cảm nhận thời điểm này đặc biệt — và một câu chuyện được kể đúng lúc có thể chạm đến những người cần nghe.
Lời tiên tri Pahána
Có một lời tiên tri Hopi liên quan trực tiếp đến thời điểm hiện tại — lời tiên tri Pahána.
Như đã nhắc ở bài 5, Pahána là “Người Anh Em Da Trắng Đã Mất”. Khi Másaw giao Sacred Tablets cho Hỏa tộc, một góc của tấm bảng bị vỡ. Mảnh thiếu sẽ do Pahána mang về — và khi Pahána trở lại với mảnh ghép đúng, ông sẽ giúp người Hopi xây dựng “tình anh em phổ quát của loài người”.
Đây là cách nhận ra Pahána thật sự: Pahána sẽ trình biểu tượng Nakwach — kiểu bắt tay thiêng liêng tượng trưng cho tình anh em chân thực.
Khi người Tây Ban Nha đến Oraibi vào thế kỷ 16, các trưởng lão Hopi tưởng họ là Pahána. Tù trưởng Oraibi đưa tay làm Nakwach. Nhưng linh mục Tây Ban Nha hiểu nhầm — đặt một vật trang sức vào tay tù trưởng. Đó là khoảnh khắc sai. Người Hopi biết: đây không phải Pahána thật.
“Đây là một cú sốc nặng nề đối với người Hopi: những người mới đến không hiểu — họ không biết biểu tượng của Tình anh em! Người dân chúng tôi nhận ra rằng từ thời điểm đó sẽ có rắc rối.”
Và quả thực, “từ đó về sau người Hopi sẽ có nhiều nỗi buồn” — qua cuộc xâm lược Tây Ban Nha, qua sự đến của người Mỹ, qua việc đất đai của họ bị thu hẹp dần.
Nhưng lời tiên tri vẫn còn đó. Pahána thật sẽ đến. Khi nào? Người Hopi không nói chính xác. Nhưng thông điệp của lời tiên tri là: vào thời điểm cuối của Thế giới thứ Tư, có một sự nhận biết lẫn nhau giữa các nền văn hoá sẽ xảy ra. Một biểu tượng của tình anh em phổ quát. Một sự ghép lại của những mảnh tri thức bị tách rời.
Đây có thể là lúc nào? White Bear không nói chắc chắn. Nhưng ông kết luận cuốn sách của mình với một câu hỏi:
“Sự lựa chọn là của chúng ta — chúng ta có thể phá hủy những gì mình có — hoặc nếu chúng ta quyết định dựa vào lòng tốt và tâm linh, chúng ta có thể bước vào một ý thức cao hơn — cánh cửa dẫn đến Thời đại Hoàng kim mới — sống ở Thế giới thứ Năm.”
Thế giới thứ Năm
Theo người Hopi, sau Thế giới thứ Tư là Thế giới thứ Năm. Còn năm thế giới nữa phía trước — TG5, TG6, TG7 (cho sự tiến hoá của con người), và TG8, TG9 (vượt khỏi tiến hoá, thuộc về Đấng Tạo Hoá).
Thế giới thứ Năm sẽ như thế nào? White Bear mô tả:
“Trong Thế giới thứ năm (thế giới sắp tới), điều đó [trục Trái Đất bị đảo] sẽ được sửa chữa và các cực sẽ ở đúng vị trí của chúng.”
Và:
“Hôm nay ngôi làng vĩ đại của chúng ta đang ầm ầm vì chúng ta đã đến cuối một thời kỳ. Chúng tôi sẽ xây dựng lại Oraibi ở Thế giới thứ năm nhưng điều đó đương nhiên sẽ ở một địa điểm khác.”
Vậy Oraibi sẽ được xây lại. Trục Trái Đất sẽ về đúng vị trí. Một thế giới mới sẽ bắt đầu.
Theo người Hopi, không phải mọi người sẽ cùng bước sang. Như các lần trước trong câu chuyện, những ai “giữ bài hát trong tim” sẽ được dẫn dắt qua. Không phải vì có người được chọn còn người không — mà vì việc giữ bài hát trong tim, theo cách Hopi nhìn, là điều mỗi người tự làm cho mình.
Người biên tập của cuốn White Bear ghi chú một điểm nhỏ nhưng quan trọng:
“Sau đó, trong kịch bản của White Bear, anh ấy nói với chúng tôi, nếu chúng tôi thay đổi cách thức, ý thức cá nhân của mình và nếu chúng tôi tập hợp với những người khác trong cộng đồng thực hành Quy luật của Tạo hóa, thì trọng tâm sẽ là chúng tôi đang hướng tới điều gì hơn là điều gì đang bị hủy diệt.”
Đây là chìa khoá. Trong thời điểm cuối của một Thế giới, không phải mọi người tập trung vào sự sụp đổ. Một số tập trung vào những gì đang được sinh ra. Họ là những người sẽ bước qua ngưỡng cửa.
”Mỗi người chúng ta được sinh ra với một nhiệm vụ”
Trong “Lời cuối” của cuốn sách, White Bear viết một câu mà ông để lại như di sản cuối cùng:
“Mỗi người chúng ta được sinh ra với một nhiệm vụ. Chúng ta phải hoàn thành sứ mệnh của mình trên thế giới này.”
Đối với ông, nhiệm vụ là “ghi lại tất cả những điều này” — kể câu chuyện của người Hopi cho thế giới.
Đối với mỗi người trong chúng ta, nhiệm vụ có thể khác. Nhưng nguyên tắc giống nhau: chúng ta đến đây với một lý do. Và lý do đó liên quan đến chỗ chúng ta đang ở trong câu chuyện lớn hơn.
White Bear nói cụ thể về điều ông muốn người đọc hiểu:
“Bạn có nhận thấy lịch sử lặp đi lặp lại nhiều lần như thế nào không? Và bạn có thấy rằng Đấng Tạo Hóa trừng phạt loài người khi họ vi phạm Luật pháp của Ngài và xa rời con đường chân chính không?”
Ông không kể câu chuyện để doạ. Ông kể để chỉ ra mô thức. Và mô thức này, một khi được nhận ra, có thể được phá vỡ.
“Chúng ta có thể tránh được kết cục khủng khiếp nếu chúng ta trung thực quay trở lại con đường thực sự của Đấng Tạo Hóa! Nhưng tôi sợ điều này sẽ không xảy ra.”
White Bear bi quan về kết cục. Nhưng ông vẫn kể. Tại sao?
Có lẽ vì — như Người Kiến đã làm khi cứu Người dân Hoà bình ở Thế giới thứ Nhất — việc kể câu chuyện vẫn quan trọng, ngay cả khi không phải mọi người sẽ nghe. Vì những người sẽ nghe — có thể là bạn, có thể là tôi, có thể là một độc giả nào đó cách xa hàng nghìn dặm — sẽ là những người được dẫn dắt qua.
Lời mời gọi
Người biên tập cuốn sách của White Bear, Kaih Khristé King, kết thúc cuốn sách với một loạt câu hỏi đáng để dừng lại với mỗi câu:
“Một khởi đầu mới đang được cung cấp cho chúng tôi. Câu hỏi vẫn còn đó, liệu chúng ta có thể tham gia vào một cuộc sống tốt đẹp hơn ở Thế giới thứ năm và để quá khứ yên nghỉ?
Lần này chúng ta có thể thất bại ở một điểm quan trọng nào không? Liệu chúng ta có thể thất bại trong việc lặp lại những bài học trong quá khứ bằng cách chỉ đơn giản là yêu sự tồn tại của mình đến mức chúng ta ngưỡng mộ, trân trọng và khuyến khích mọi người khác cũng sống trên Trái đất ngọt ngào này?
Ở Thế giới thứ năm, liệu chúng ta có xây dựng một xã hội Thần thánh hơn là các thánh đường, nhà thờ Hồi giáo, ngân hàng và tượng đài cho bản ngã của chúng ta?
Liệu chúng ta có thể bỏ niềm tự hào bộ lạc và thay thế nó bằng sự đánh giá cao kỹ năng của người khác (hoặc của quốc gia) và nhận ra vẻ đẹp của các nền văn hóa và truyền thống khác không?
Và câu hỏi lớn nhất trong tất cả là: ‘Chúng ta sẽ yêu nhau chứ?’”
Đây không phải là câu hỏi tu từ. Đây là những câu hỏi mà mỗi người đọc cần dừng lại và trả lời cho mình.
Vì Thế giới thứ Năm không phải là một địa điểm chúng ta sẽ đến. Nó là một trạng thái ý thức mà chúng ta đang xây dựng — hoặc không xây dựng — bằng những lựa chọn hàng ngày của mình.
Mỗi sáng khi mặt trời mọc qua ba giai đoạn ánh sáng — tím, vàng, đỏ — chúng ta có lựa chọn. Hát ca ngợi Đấng Tạo Hoá, hay không. Giữ kópavi mở, hay đóng. Tôn trọng nhau và Đất Mẹ, hay không.
Đây là những lựa chọn nhỏ. Nhưng tổng của chúng — qua nhiều người và nhiều năm — có lẽ là cách nhân loại đang viết tiếp câu chuyện. Cách nào, không ai biết chắc. Có lẽ chính chúng ta — bằng những lựa chọn rất bình thường mỗi ngày — đang là người viết.
Kết — Một câu chuyện của những người được chọn, được kể cho tất cả
White Bear viết những lời cuối của cuốn sách:
“Nhân loại bao gồm nhiều loại người, tất cả đều được Đức Chúa Trời tạo ra để làm hài lòng Đức Chúa Trời. Chúng ta là những cánh đồng hoa dại với nhiều màu sắc, hương thơm và hình dạng khác nhau và tất cả chúng ta đều đóng góp và lấy từ Đồng cỏ của Chúa.”
Có lẽ đây là lời cuối quan trọng nhất.
Câu chuyện chúng ta đã đi qua trong sáu bài này không phải là câu chuyện của riêng người Hopi. Đó là câu chuyện của tất cả nhân loại. Người Hopi đã được giao trách nhiệm giữ ký ức — và bây giờ, họ trao lại cho chúng ta. Không phải để chúng ta trở thành Hopi. Mà để chúng ta nhận ra chính chúng ta cũng là một phần của câu chuyện này.
Bạn — ai đang đọc dòng này — có thể là tái sinh của một người đã đứng trên bãi biển Kasskara khi nó chìm. Hoặc một người đã bước ra khỏi Kiến kiva sau khi Tokpela bị thiêu rụi. Hoặc một người đã đi trong Bốn Cuộc Di Cư, gội đầu trong sóng biển ở cả phía đông và phía tây. Hoặc một sinh viên ở Trường Học Vĩ Đại tại Palatquapi, học cách mở Con Mắt Thứ Ba ở tầng hai.
Hoặc đơn giản: bạn là một con người đang sống trong Thế giới thứ Tư, đang tiến đến cuối chu kỳ, có cánh cửa kópavi trên đỉnh đầu đã đóng từ khi 20 ngày tuổi — nhưng có thể được mở lại.
Mỗi sáng, mặt trời vẫn mọc qua ba giai đoạn ánh sáng. Spider Woman vẫn hát Bài Ca Sáng Tạo, dù chúng ta không nghe. Pöqánghoya và Palöngawhoya vẫn ở hai cực, giữ trục trái đất quay. Và Đấng Tạo Hoá Taiowa vẫn ở “Tầng Cao” — chờ đợi nhân loại nhớ lại.
Câu chuyện chưa kết thúc. Chúng ta chính là chương cuối — hoặc chương đầu của một thế giới mới.
White Bear, bằng giọng trầm tĩnh của một người đã sống đến 85 tuổi và đã chứng kiến nhiều, để lại lời cuối của mình:
“Tôi đã kể cho bạn nghe nhiều về lịch sử của chúng tôi, lịch sử của những người được chọn. […] Nhưng tôi sợ điều này sẽ không xảy ra. Đại họa tiếp theo không còn xa, chỉ vài năm nữa thôi. Điều đó nghe có vẻ xa lạ đối với bạn trong thế giới của bạn; nhưng chúng tôi biết. Chúng tôi Hopi biết.”
Đây là điều ông cảm nhận. Có thể đúng, có thể không. Có thể là cách một trưởng lão già diễn đạt nỗi lo ngại của mình về thời đại. Có thể là một cảnh báo có chiều sâu hơn ta tưởng. Mỗi người đọc tự cảm nhận.
Câu chuyện đã được kể. Bây giờ nó thuộc về bạn — để mang theo, để suy ngẫm, để quên đi nếu không thấy chạm. Người Hopi đã làm phần của họ. Phần còn lại — như mọi câu chuyện cổ tích — là khoảng lặng giữa người kể và người nghe, và những gì mỗi người tự làm với nó trong cuộc đời mình.